Có phải là em đã sắp về
Đất đỏ ngày xưa nắng trãi màu
Trưa , chiều trốn bóng ai theo bước
Thẹn thùng tóc rối gió đong đưa
Một thời , phố kia còn xanh lắm
Hàng thông đưa em đường hai lối
Chiều buồn sương buông mờ lối nhỏ
Phố núi ngày xưa bổng lạc loài
Nhà em ở trên đầu con dốc
Tựa bóng hoàng hôn buổi chiều vàng
Yên mình dưới mây ngàn lặng lẻ
Đắm hồn mơ bóng ánh trăng lên
Tuổi thần tiên giờ đây xa lắm
Chỉ còn lại hai màu trên tóc
Tìm đâu cho được ngày xưa ấy
Chút gì để nhớ mãi chớ quên !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét